Đóng

Tin tức

6 / 02 2021

Giáo dục giới tính còn theo kiểu hô hào

Theo thạc sĩ tâm lý Lê Minh Huân , giảng viên Khoa Tâm lý học, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, trường học cũng như gia đình chưa làm tốt giáo dục giới tính và chống xâm hại tình dục trẻ em cho học sinh .

Một buổi dạy kỹ năng miễn phí về cách phòng tránh xâm hại tình dục cho học sinh tại lớp học cộng đồng ở P.15, Q.Tân Bình, TP.HCM – LÊ THANH

Theo thạc sĩ Minh Huân, chúng ta đặt vấn đề về việc giáo dục giới tính nói chung và phòng chống xâm hại tình dục trẻ em nói riêng nhưng một bộ phận nhà giáo vẫn đang triển khai theo kiểu hô hào, giải quyết phần ngọn mà vô tình hoặc cố ý quên đi phần gốc rễ của vấn đề.

“Đó là giáo dục con người cần bắt đầu từ việc đánh thức lương tri, trái tim thánh thiện từ bên trong, những chất liệu quy định nhận thức, suy nghĩ và hành vi một cá nhân”, thạc sĩ Minh Huân nói.

Quý trọng thân thể mình và người khác

Thạc sĩ Minh Huân chia sẻ: “Thông thường, trong các tiết dạy về phòng chống xâm hại tình dục, tôi luôn cố gắng dạy học sinh về việc quý trọng thân thể của chính mình và cả của người khác, thức tỉnh tình yêu thương giữa mình với mọi người. Xuất phát từ đó, các em mới ý thức rằng không những mình phải bảo vệ mình mà còn phải bảo vệ người khác, trước nhất là người thân, bạn bè xung quanh và sau đó đến những đối tượng cần mình giúp đỡ. Các nước tiên tiến như Mỹ, trong các chương trình giáo dục giới tính cho học sinh, người ta còn lồng ghép cả nội dung giáo dục tính người vào một cách rất hiệu quả như biết quý trọng mạng sống và yêu quý người khác giới…”.

Chính vì vậy, thạc sĩ Minh Huân cho rằng đã đến lúc những nhà giáo dục, người lớn cần quan tâm hơn, cần tự ý thức và mạnh dạn tiên phong trong việc giáo dục con trẻ, khởi đầu từ “học lễ” rồi mới đến “dạy văn”, phải đi theo tuần tự “dạy người” rồi mới “dạy chữ” như ông bà ta đã từng làm.

Khi đứa trẻ được tác động về mặt giá trị làm người, quý trọng những gì làm ra, quý trọng công sức của chính mình, người khác, quý trọng cả thân thể mình và biết bảo vệ nó, cũng như làm điều đó với người khác thì việc dạy chữ mới có hiệu quả, gốc rễ có vững chắc thì mới nảy cành, đâm chồi, mọc lá mà trưởng thành.

“ Tính ra, nếu đúng như những gì thầy dạy thì có lẽ ở nhà mình có nhiều người đang thản nhiên xâm hại người khác mà ai cũng nghĩ là bình thường “ – Một phụ huynh (theo lời của thạc sĩ Lê Minh Huân)

Đừng xem sờ, chạm, bấu, véo là trò nghịch

Theo thạc sĩ Minh Huân, trong gia đình , nếu người ta cổ súy chuyện người lớn, kẻ nhỏ sờ, chạm, bấu, véo các bộ phận riêng tư, vùng kín trên cơ thể nhau thì họ cũng không tỏ ra bất đồng với những hành vi, lời nói “xâm phạm” đến người khác. Trong trường học cũng thường xem đó là chuyện nghịch của cá nhân nào đó, có phạt cũng là phạt cho có mà không giải thích hoặc tỏ ra quyết liệt để loại trừ hành vi này. Lớn lên, khi ai đụng hoặc đụng ai, hầu hết những trẻ xuất phát từ môi trường giáo dục như vậy đều thản nhiên nghĩ là bình thường. Từ chỗ bình thường đó mà dẫn đến ý nghĩ, hành vi xâm hại tình dục người khác.

Trong quá trình giảng dạy, thạc sĩ Minh Huân nhớ lại: “Nhiều lần tôi nghe phụ huynh thủ thỉ: “Tính ra, nếu đúng như những gì thầy dạy thì có lẽ ở nhà mình có nhiều người đang thản nhiên xâm hại người khác mà ai cũng nghĩ là bình thường”. Thực tế là có quá nhiều người thừa nhận như vậy. Chỉ đến khi mọi chuyện không còn cứu vãn nữa hay để lại hậu quả nặng nề cho cả thể chất và tâm lý của trẻ thì người ta mới tỉnh thức, mới quáng quàng tìm hiểu và tìm cách cứu vãn”.

Đúc kết vấn đề, thạc sĩ Minh Huân cho rằng: “Việc tác động trước tiên đến nhận thức, lương tâm của một cá nhân, nhóm xã hội là vô cùng quan trọng. Suy nghĩ tốt, tích cực sẽ quyết định hành vi tích cực, lương thiện và ngược lại. Khi người ta được dạy rằng không bao giờ được phép xâm hại, hiếp dâm… người khác vì đó là điều tội lỗi, vi phạm luật pháp thì tin rằng tỷ lệ trẻ bị xâm hại, người bị hiếp dâm sẽ giảm đáng kể, chuyện xem hành vi xâm hại là bình thường sẽ không còn phổ biến nữa”.

Ngoài môi trường giáo dục trong gia đình và nhà trường , thạc sĩ Minh Huân cho rằng việc thường xuyên xảy ra những vụ xâm hại tình dục là do hệ thống luật pháp của ta vẫn chưa thật sự đủ sức răn đe, chưa thật sự chặt chẽ để trừng trị thích đáng những kẻ xâm hại. Còn người bị xâm hại cứ chịu thiệt thòi, mang trong mình những vết thương không bao giờ lành nếu chẳng may không đủ điều kiện, chứng cứ để được pháp luật bảo vệ. – Theo Thanh Niên

Sinh viên Mầm non nhận mình như “ôsin”, “vú em” thì khó cải thiện chất lượng

 

Có những sinh viên học ngành Giáo dục mầm non khi được hỏi thì tự định vị nghề của giống như “ô sin” hoặc “vú em”. Cách nghĩ này thực sự chưa ổn, nếu đào tạo sư phạm mà chưa giúp sinh viên ý thức được vai trò của mình như một nhà giáo dục khó cải thiện chất lượng giáo dục.

TS Nguyễn Thị Bích Hồng, giảng viên khoa Tâm lý học Trường ĐH Sư phạm TPHCM chia sẻ như thế trong diễn đàn kết nối trẻ “Vai trò của nhà giáo trẻ trong thời kỳ cách mạng công nghiệp 4.0” diễn ra tại Trường ĐH Sư phạm TPHCM chiều qua (22/3).

Các giảng viên trường ĐH Sư phạm TPHCM chia sẻ ý kiến tại diễn đàn kết nối trẻ “Vai trò của nhà giáo trẻ trong thời kỳ cách mạng công nghiệp 4.0”

Tại diễn đàn này, TS Nguyễn Thị Bích Hồng và nhiều giảng viên cũng đặt ra vai trò của người thầy trong thời hiện đại. Theo TS Bích Hồng, nghề giáo không phải một công việc nhàn hạ mà rất nhọc sức, trong thời đại này còn rất nhọc tâm. Nhất là trong thời đại 4.0, thầy giáo ảo xuất hiện nhiều và thậm chí đông hơn thầy giáo thật. Điều này đặt ra câu hỏi phải chăng khi đó không còn cần thầy giáo thật? Tuy nhiên bà Hồng vẫn “chốt” lại rằng “chức năng giáo dục của người thầy thật khiến cho vai trò của họ không hề bị mất đi”.

Cũng theo TS Hồng, hiện nay tri thức phát triển ồ ạt, người học đôi khi không cần tiếp cận tri thức từ người thầy, do đó giáo viên thời đại mới phải ý thức được sự thay đổi này. “Nhiều giáo viên phổ thông có than với tôi rằng học trò hiện nay mất lòng tin, khó tiếp cận và khó cảm hóa. Vì vậy, giáo viên thời đại mới cần ý thức được sự thay đổi này, càng 4.0 thì càng phải kiên trì, khéo léo để thuyết phục học sinh rèn luyện và định hướng giá trị lành mạnh. Họ còn phải biết tự kiểm soát nâng cao bản lĩnh sư phạm”, bà Hồng nói.

Cũng theo bà Hồng, trong khi thu nhập luôn là con số bí ẩn, giá trị nghề giáo đang bị lung lay thì vai trò của những giáo viên hiện nay cần phải khôi phục lòng tin này. Bà chia sẻ rằng: “Khi tôi hỏi hỏi sinh viên đang theo học ngành Giáo dục mầm non, có người tự định vị nghề nghiệp của mình giống như một “ô sin”, người cho rằng “vú em”. Cách nhận thức này thực sự chưa ổn, nếu đào tạo sư phạm mà chưa giúp sinh viên ý thức được vai trò của mình như một nhà giáo dục thì đừng nói gì đến chuyện cải thiện chất lượng giáo dục”.

Robot có thay được người thầy?

Cũng tại diễn đàn, Ths Hà Văn Thắng, giảng viên khoa Địa lý Trường ĐH Sư phạm TPHCM, đặt ra một câu hỏi: “Thầy giáo hay robot dạy học?”. Theo ông Thắng vấn đề là phải có “người thứ ba” trong mối quan hệ thầy trò ngày nay.

 

Giáo viên có bị robot thay thế trong thời đại 4.0? (ảnh minh hoạ)

Ông Thắng cho rằng, trong lớp học khoảng cách từ bục giảng đến bàn học rất gần gũi nhưng vẫn có sự ngăn cách. Thầy giáo mải mê với những bài giảng được thiết kế chuyên nghiệp trên các phần mềm, say sưa với các ứng dụng kết nối trực tuyến, máy tính, điện thoại thông minh… và học trò cũng bị cuốn theo dòng chảy đó. Điều này tạo ra bức tường ngăn cách người thầy và trò. Người thứ ba đó chính là công nghệ, giống như trong gia đình ba mẹ và con cái ngồi cạnh nhau nhưng vẫn có khoảng cách công nghệ.

Đặc biệt, trong thời đại 4.0 thì giáo viên không thể không có năng lực công nghệ. Chương trình giáo dục phổ thông mới nhấn mạnh rằng người dạy phải phát triển năng lực công nghệ cho học sinh. Tuy nhiên, thạc sĩ Thắng không vì thế mà phụ thuộc hoàn toàn vào công nghệ. Từ những lớp học áp dụng với sinh viên học trên lớp, ông Thắng cho rằng khi không có công nghệ thì vô hình trung mối quan hệ thầy trò trở nên tốt hơn.

“Khi không có máy tính, máy chiếu, không phải lo các vấn đề về kỹ thuật…, tôi thấy việc dạy học trở nên thật thoải mái, thời gian như dài hơn và có nhiều cơ hội hơn để quan tâm đến học sinh. Khoảng cách giữa chúng tôi dần được xóa bỏ và những ngày tháng trên bục giảng trở nên giàu cảm xúc”, ông Thắng chia sẻ.

Và từ đó, giảng viên này rút ra rằng: “Theo tôi thứ mà công nghệ không thể thay thế được là vai trò của người thầy trong việc truyền bá và lan tỏa những giá trị đến học trò. Những điều này, máy móc hoàn toàn không thể thay thế được và người thầy luôn giữ vị trí độc tôn”.

Lan Phương

Theo Dân trí – https://vietgiaitri.com/